Quảng cáo cho VPBank

Quảng cáo cho VPBank

Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2011

CHUYỆN TIẾU LÂM HAY NHẤT NĂM 2003


Đêm 25-12-2003, để tiễn năm cũ, anh em chúng tôi đã ngồi ở Nhà hàng Bạch Dương 29 Lê Quý Đôn bốc phét với anh giai. Chuyện vui tại bệnh viện chấn thương chỉnh hình. 
Sau đêm U23 Việt Nam thắng U23 Malaisia 4-3, một nạn nhân nam tham gia đua xe mừng chiến thắng được cấp cứu vào viện. Phải cắt bỏ một bàn chân nhưng bác sĩ trực lục "ngân hàng chân" (“tủ lạnh”) mãi không thấy còn bàn chân nam nào. Gia đình cuống cuồng sợ để lâu sẽ dẫn đến hoại tử nên chấp nhận thay bàn chân nữ. Năm sau đến tái khám, khi được hoỉ chân cẳng ra sao thì bệnh nhân trả lời: “Đi lại bình thường, đá bóng tốt (chả là Đội nữ VN vừa vô địch SEA Games). Dở nhất là lúc đi đái thì chân đứng chân ngồi!”.
Một nạn nhân nam khác bị thương phải cắt bỏ bàn tay. Tay nam cũng đã hết, phải chờ nửa ngày may ra mới có bàn tay ướp đá mang từ Hà Nội vào. Bác sĩ hỏi ý kiến gia đình thì họ chấp nhận thay bằng tay nữ. Năm sau đến tái khám, người bệnh khen: “Thay bàn tay mới em viết đẹp hẳn ra, chữ kí phăng-te-di lắm, khâu vá tốt. Có điều mỗi khi đi đái bàn tay cứ nắm chặt lấy chim”.(?).
 Lại một anh bị ngã xe, rách nát cả môi trên và dưới. Chả hiểu sao mấy ngày này “phụ tùng dự trữ “ của nam hiếm thế, môi cũng không còn cặp nào. Thấy trong tủ lạnh còn “cái ấy“ của nữ, cũng giông giống, bác sĩ hỏi ý kiến gia đình thì được chấp nhận ngay. Thay xong tháng sau đến tái khám, chưa vào phòng đã nhoẻn miệng “cười như Liên Xô”: “Cặp môi mới của em cười có duyên không, bác sĩ? Em có thể thổi sáo như Trần Tiến thổi “Ngoài kia có cô bé…” ấy, ăn uống rất tiện lợi.  Nhưng chả hiểu sao cứ tháng lại mất vài ngày bị chảy máu cam?!”.

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

Giám đốc thời nay (ST)


“... HAY VIỆC TAO, VIỆC MÀY”

Ăn chơi là việc của tao
Việc suy, việc nghĩ - tao giao cho mày
Tao thời ngồi ký suốt ngày
Thực thi công việc ấy maỳ thay tao

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

Cười vui Chuyện ngôn ngữ


    1. Ngôn ngữ ta khi thì dùng "con", khi dùng "cái"
    2. ... Vợ tôi ôn tồn giải thích: “Cái gì động dậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy; còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?”.
    3. Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: “À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái… cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con …, còn của… em, nó... nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái… Ha ha…”.
    4. Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc...

Chủ Nhật, 3 tháng 7, 2011

Tâm trạng khi... say

Đọc ở đây!!!

Tin bóng đá

- Chiều thứ 6, HNPN thắng Thành Nam 6-2. Có thêm cầu thủ Tuấn (Mat), Bình (Ninh)... Sau đó về uống bia Nga tại Đất Tiên Sa.
- Chiều thứ 7, Vĩnh Xuân đá với Đoàn Luật sư TPHCM. Đội bạn trẻ, đá ngang tầm nhưng ghi bàn trước sau cú chọc sâu vượt tuyến, phá vỡ thế phòng thủ của Vĩnh Xuân.
Lão tướng Quốc đón quả lật từ tiền vệ Vinh, ngả bàn đèn vô-lê, bóng sạt cột dọc. Sém gỡ hòa. Phải chục phút sau, đón đường bóng cắt mặt của tiền đạo, lão tướng Quốc lao vào đệm lòng cho bóng vào gôn. Gỡ hòa 1-1.
Hiệp 2, đội bạn ghi thêm 2 bàn.

Gái đẹp quần vợt

Mời xem!!!

Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2011

Thách đối nói... lái (ST)

Củ chi......chỉ cu

Một ðoàn tham quan tới thăm ðịa ðạo Củ Chi, thấy có tấm biển treo giải cho ai ðối hay nhất câu "Cô gái Củ Chi chỉ cu hỏi củ chi?".
Anh thanh niên Cần Giờ nhanh nhảu: "Con trai Cần Giờ giơ cần hỏi cần giờ".
Chị Hải Dương tiếp luôn: "Con gái Hải Dương hưởng giai ngoài hải dương".
Chú Hải Phòng ðâu có kém cạnh: "Con trai Ðồ Sơn sơn ðồ bán ðồ sơn".
Em gái Hà Nội e thẹn: "Trai Hàng Chuối chuồi háng bảo hàng chuối".
Cậu nhỏ Bắc Cạn: "Chàng trai Bắc Cạn bán ... ở Bắc Cạn".
Một anh bộ ðội mới xuất ngũ: "Chàng trai Giải Phóng phỏng ... đòi giải phóng"..

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011

Ước mơ (ST)

* Ngày xưa lính đã từng nghe về Thanh Hoá:
Khu 4 đẩy ra, khu 3 đẩy vào, đẩy sang Lào thì Lào không nhận, biết thân biết phận lập quốc gia riêng, thủ đô thiêng liêng chọn là Nông Cống, quốc ca truyền thống "dô tá dô tà", thực phẩm hàng đầu chọn cây rau má, lấy công nghiệp hóa là phá đường tầu...
Nay mới sưu tập thêm câu hò: "Ước mơ của người Thanh Hoá, lá rau má to bằng lá sen!". (To như thế trồng ít ăn nhiều, hơn nữa rau má toàn tự mọc ven đường tầu hoả; nhất là kì này dân chúng làm ra tiền, chỉ thích ăn đặc sản là đồ quê quắm).
 * Còn "Ước mơ của người Nghệ An - con chuột đồng to bằng con chó!". (Nếu thật thì làm ít mà ăn lại nhiều!).
* "Ước mơ của người Hà Tĩnh - cả thế giới ăn kẹo Cu-đơ!". (Và nếu thật thế thì ngành XNK Hà Tĩnh phát triển, thu nhiều ngoại tệ cho quê hương. Cũng là xoá đ. giảm ngồi!).