Quảng cáo cho VPBank

Quảng cáo cho VPBank

Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

Trận đá tất niên của CLB HNPN

Với quyết tâm hồi sinh CLB HNPN, 14g30 chiều qua,  tại sân Hồng Hà đã có trận giao hữu đầu tiên với CLB Công chức Tp. (Hải Tám bảo: Chơi với đội này vì sau này khối thằng làm to giống Bá Thanh. Ba cục năm sau tha hồ nhờ vả!).
Anh em cầu thủ khoác áo lính lứa 1976, 80, 84... có mặt đủ cả từ Phú, Hải Tám, Coóng, Việt Bướm đến Lam Xẩm, Hùng Tí, Bỉnh Coỏng (em Ninh Choắt), Lân, Sơn Xiếc, Minh Điện cùng nhiều bạn trẻ:  Hiếu, Linh...
Trên khán đài A thấy có bác Duy Lễ, bác Hinh, Thành Voi (CCTQĐ) cùng Bá Thọ, Dũng, Tuấn Khàn...
Hiệp 1 HNPN đá đội hình già. Đội bạn trẻ, sung sức hơn, dẫn bàn ngay phút thứ 15. Gôn Phong (con bố Phú) là học trò thầy Lễ đã quăng quật, ra vào hợp lí. Quân ta cố gắng mở nhiều đường phản công nhưng không thành bàn thắng.
Hiệp 2, CLB HNPN đưa đội hình trẻ vào. Phút thứ 30, bóng bật ra, tiền vệ Hiếu từ ngoài vòng 16m50 co chân sút thẳng như kẻ chỉ, bóng xé lưới đội bạn, gỡ hòa 1-1. Nhưng đội bạn vẫn đá tốt hơn, ghi tiếp 2 bàn. Tỷ số kết cục là 3-1.
Với tinh thần đồng đội, sức khỏe và vui là chính; từ hôm nau đã mở ra 1 trang mới cho CLB HNPN. Đó cũng là tình cảm của anh em dành cho cố Chủ tịch Nguyễn Văn Ninh.
Mời xem slide show này! (Lưu ý: Pv kịp ghi được hình ảnh Hiếu vừa làm xong bàn gỡ hòa).


Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

Thông báo: Vui tất niên

Chiều chủ nhật 3/2/2013, lúc 14.30 CLB HNPN sẽ đá giao hữu với CLB Công chức Tp tại sân Hồng Hà; sau đó liên hoan tất niên. Đề nghị anh em có mặt đúng giờ.

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Chuyện chỉ có ở Ấn độ

Chuyện hơi bị lạ hay quá lạ???
 
cid:6A6B1DDA4F5E4A109FD709AE4F4F74B4@userVAIO
cid:221C56E5E97542699917C3CF2A63448B@userVAIO
cid:E3479F01AF9D4B5491A9E356DF2ABE1D@userVAIO
cid:95E3C3CE6CCB494FBA49A25659B3903E@userVAIO

Niềm vui đã quay trở lại (ST: Hạnh Phúc)



Bức tranh tả thực

Hai vợ chồng đi xem triển lãm mỹ thuật. Bà vợ mắt cận thị nặng đứng trước một bức tranh bảo chồng: "Anh xem, cả đời em chưa bao giờ thấy một bức chân dung xấu như thế này"Ông chồng vội kéo vợ đi chỗ khác, khẽ bảo:

- Không phải tranh đâu, cái gương đấy.
- !!!!!

Thứ Sáu, 13 tháng 4, 2012

Nhất tiễn hạ song điêu (ST: ĐB)

Tại Si-xi-ly (Ý) có một trùm Mafia nổi  danh tàn bạo. Một lần, biết vợ ngoại tình (khó chịu bỏ m...!), sau khi đã  sai đàn em theo dõi, nắm chi tiết giờ giấc hẹn hò, hắn gọi tên tay chân  thân tín nhất đến và bảo:
- Vợ anh có tình nhân, ngày mai, vào  giờ ..., chú đến ..., thể nào cũng bắt được quả tang. Chú phải bắn con  vợ anh một phát vào đầu, còn thằng kia, một phát vào cái công cụ gây án  khốn nạn của nó. Xong việc, tối đến nhà anh, chú sẽ có 20.000 đô la.
 Tối hôm sau, tên đàn em xuất hiện.
- Sao?
- Mọi việc OK, thưa Boss.
- Tốt lắm, 20.000 của chú đây.
Tên này cầm tiền, đếm lấy 10.000 đô la, còn một nửa trả lại cho trùm fia.
- Chú không vừa lòng?
- Em đâu dám! Có điều để thực hiện việc Boss giao, em chỉ cần bắn mỗi một phát!   

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Thông báo: Tạm ngưng hoạt động

Để ổn định lại tổ chức, CLB bóng đá Hà Nội Phương Nam tạm ngưng hoạt động. Xin thông báo để anh em cùng biết.
Chủ tịch lâm thời Hoàng Việt

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Kỉ niệm xưa (Tạ Vinh)


một bài thơ mà KQ không biết còn nhớ không? Đầu những năm 1980, được đi ăn hiệu là 1 sự kiện trong cuộc sống(!). Mẹ vợ Tạ Vinh từ lâu là giúp việc cho ông Tạ Quang Bửu. Bà lại có họ hàng bà con với gia đình là chủ hiệu Chả cá Lã Vọng trên mạn Hàng Đường. Sau ngày ông Bửu mất, bà hay lên đó giúp việc, kiếm thêm tiền. "Chẳng phải để làm giàu nhưng quen cái chân, cái tay rồi, không làm không chịu được", bà bảo vậy.
Lần đó Châu, vợ Vinh, mời cánh giáo viên bạn Vinh đến ăn tươi 1 bữa. Cũng là chỗ quen biết nên đám thực khách ào ào, vui vẻ. Lần này cũng là lần đầu được ngồi ăn chả cá ngon và sang như thế. Các cụ thấy có con cháu lên ăn cũng lên góp chuyện. Giang "mù" có tí tửu đã tặng các cụ bài thơ:
Lấy anh từ thuở mười lăm
Anh chê tôi bé chẳng nằm với tôi
Đến khi mười tám, đôi mươi
Tôi nằm dưới đất anh lôi lên giường
Một rằng thương, hai rằng thương
Có bốn chân giường, gẫy một còn ba

Giang "mù" đọc xong, mấy bà già gần đất xa trời cười tí nữa thì rơi hết răng "giả".
Nhớ lại kỉ niệm 1 thời.